Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Chuyện cá biệt buồn gia đình tôi.

Quyết định giải quyết khiếu nại của sở có đề cập: “Bệnh viện cần rút kinh nghiệm. Làm sao đảm trách nổi bổn phận đó. Và yêu cầu bệnh viện có hướng hỗ trợ đứa trẻ mới sinh để xoa dịu phần nào nỗi đau về tinh thần và vật chất của gia đình con tôi.

Con tôi quyết định mang thai một lần nữa ở độ tuổi 41. Nhưng đau lòng thay. Cháu kế học lớp 5 và cháu út đã vào lớp 2. Đến ngày 10-9-2006. Bởi chỉ một chút sơ suất của những người đang mặc áo blue có thể sẽ gây nên những hệ lụy khôn lường. Có ăn có học.

Cha các cháu đã suy sụp tinh thần. Cháu lớn đã tốt nghiệp một trường cao đẳng. Nhìn thấy các cháu khôn lớn. Song nỗi đau mất mẹ và thiếu tình thương của cha vẫn còn đó.

Con tôi có dấu hiệu sinh nên được đưa đến bệnh viện làm thủ tục nhập viện chờ sinh đẻ tại đây.

Vợ chồng tôi cũng phần nào an tâm Giai đoạn gian lao của các cháu tôi xem như đã được vượt qua. Hằng tháng con tôi vẫn đều đặn đến bệnh viện thăm khám. Tuy nhiên bệnh viện cho rằng con tôi đã sinh nhiều lần. Sinh thời.

Xin hãy làm với tất cả lương tâm của một thầy thuốc. Con tôi chịu đau đến sáng hôm sau thì sinh được một bé trai. Trong tôi đến hiện vẫn luôn còn câu hỏi: Tại sao bệnh viện không tiên liệu được cảnh ngộ của con tôi để mổ lấy thai sớm theo yêu cầu của gia đình? Nếu bệnh viện vậy vô cùng ngay từ ban sơ. Lòng tôi chỉ muốn những con người đang làm sứ mệnh y đức cao cả hãy cẩn trọng hơn.

Thời khắc đó hai cháu chỉ 15 tuổi và 13 tuổi. Tuổi già sức yếu. Tuy nhiên điều ấy vẫn chưa sốc bằng việc họ nói rằng hai bên ông bà đều đã già lão rồi nên muốn đưa cháu út vào cô nhi viện để sau này lớn sẽ mang về.

Những lần trước đều sinh thường không có vấn đề gì xảy ra nên không hài lòng đề nghị của gia đình tôi. Nên nghỉ học để buôn bán nuôi ba và em. Cháu thứ hai đang học đại học. Sinh nhiều lần để phòng ngừa tai biến sản khoa”. Tôi đã gửi đơn khiếu nại đến sở y tế tỉnh yêu cầu làm rõ về cái chết của con tôi. Có tiên lượng chấm dứt thai kỳ sớm hơn đối với những trường hợp lớn tuổi. Có phải sẽ không diễn ra cảnh bợt cho gia đình con gái tôi? Tôi kể lại câu chuyện này không phải muốn chỉ trích điều gì.

Họ cho rằng hai cháu lớn là con gái thì không cần học nhiều. Chẳng những không phụ trách được việc chăm chút các con mà còn bạo hành với con. Thương cháu. Nhà tôi không khá giả. Nhưng trước tình cảnh các cháu như vậy. Con tôi làm dâu trong gia đình mang đậm chất gia trưởng nên tư tưởng trọng nam khinh nữ vẫn còn khắt khe. Nhưng bệnh viện cho biết con tôi bị băng huyết sau sinh dẫn đến tử vong.

Đến ngày 13-9. Thấm thoắt đến nay đã bảy năm trôi qua. Các cháu lớn học hành sa sút dần. Không trở nên vấn nạn của xã hội. LÊ HỒNG MAI. Quá đau lòng trước cái chết của con gái. Có lẽ bởi vậy khi con tôi mất đi.

Tôi và chồng tôi bệnh liên hồi. Do con tôi có dấu hiệu đau đến kiệt lực nên gia đình tôi yêu cầu hãy cho con tôi sinh mổ. Hai vợ chồng tuổi đã lớn. Tuy nhiên. Vợ chồng tôi thảo luận cùng gia đình thông gia để khuyên giải cha các cháu và tìm chỗ dựa cho các cháu (vì gia đình bên ấy kinh tế cũng thuộc loại khá giả). Chúng tôi quyết định đưa các cháu về nhà nuôi dưỡng và cho ăn học tử tế.

Đã có ba con gái nhưng vì chồng là con trưởng nên dưới áp lực phải có cháu nội trai để nối dõi tông đường. Con gái tôi là người đàn bà đảm đang chăm lo mọi nghĩa vụ lớn nhỏ trong gia đình. Phía bệnh viện đáp là sẽ không có khoản tương trợ nào! Con gái tôi khuất để lại ba con nhỏ còn đang tuổi ăn học và một trẻ mới chào đời. Sa vào rượu và trở thành bê tha.

Đã có việc làm ở xã. Chúng tôi mở quán bán cơm nuôi các cháu ăn học tiếp. Để mưu sinh. Biết mình lớn tuổi nên khi mang thai con tôi đã cẩn thận lựa chọn một bệnh viện uy tín để theo dõi suốt quá trình thai kỳ. Nhưng cũng ráng lèo lái để làm chỗ dựa cho các cháu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét