Định chế rồ dại
dân chúng Nam Phi và đại diện cho quyền lợi chính đáng của họ là Đảng Quốc đại (ANC) đã tìm mọi biện pháp tranh đấu với chế độ Apartheid. Bạo động vũ trang, đương đầu nghị trường, tranh thủ can thiệp quốc tế..., Cả thảy những hình thức tối ưu đều được sử dụng. Thế nhưng, ách gông xiềng vẫn lừng lững tồn tại nhiều thập kỷ sau đó. Tình hình chỉ “dễ thở hơn” cho đến năm 1990, khi chính phủ da trắng không thể chống đỡ trước áp lực và tuyên bố trả tự do cho nhà lãnh đạo Cách mạng Nelson Mandela. Trong kỳ tổng tuyển cử sau đó 4 năm, Mandela chính thức trở thành vị tổng thống da đen đầu tiên và tự tay xóa bỏ chế độ phân biệt chủng tộc khắc nghiệt ở giang sơn của mũi Hảo Vọng. “Sứ giả” bóng đá 46 năm chìm trong chế độ áp bức, ngọn lửa Cách mạng đã được duy trì nhờ một phương thức đặc biệt: Chơi bóng đá. Người dân Nam Phi quan niệm rằng: “Bóng bầu dục là môn thể thao của những hooligan được chơi bởi các quý ông, còn bóng đá là môn thể thao của những quý ông được chơi bởi các hooligan”. Cho nên, món túc cầu bình dân, bình dị chỉ được ưa chuộng bởi cộng đồng da đen “thấp kém”. Không có một hệ thống giải đấu hoàn chỉnh và ngay cả ĐTQG cũng bị FIFA cấm cửa, họ đá bóng thuần tuý vì say mê trên những sân đất mờ mịt khói bụi. Nelson Mandela chính là người đầu tiên nhìn ra công ảnh hưởng của môn Thể thao vua và vai trò đối với sự nghiệp Cách mạng. Từ những ngày còn bị chính quyền da trắng giam cấm trong khám đường đảo Robben, Mandela đã hăng hái vận động để mở mang quảng bá bóng đá. Năm 1966, vị lãnh tụ này đã dẫn dắt một cuộc đương đầu nhằm đưa các trận bóng đá vào danh sách những môn thể thao được phép luyện tập. Nhờ sự can thiệp của Hiệp hội chữ thập đỏ quốc tế, những kẻ cầm quyền đã buộc phải thỏa hiệp cùng Mandela và những người đồng chí. Kể từ đó, Liên đoàn bóng đá Makana (MFA) và Giải bóng đá khám đã ra đời, với sự tham gia của hơn 1400 tù đọng. Những trận bóng kéo dài 30 phút đều đặn được tổ chức sau những hàng rào thép gai vào các chiều Thứ bảy. Đây là cơ hội để các chiến sỹ cách mệnh gặp gỡ và bàn luận những kế hoạch hành động tiếp theo. Bên ngoài trại giam ở tỉnh thành Cape Town, ANC đã kế thừa tư tưởng của Nelson Mandela, khuyến khích nhân dân tổ chức và thi đấu bóng đá. Dần dần, không chỉ có cộng đồng da đen, một số ít những người da trắng cũng dự vào những trận cầu. Từ trên sân cỏ, khối đoàn kết dân tộc và sự đồng đẳng ở Nam Phi đã đặt những nền tảng trước hết. Đoạn kết hoàn hảo Sau ngày Apartheid bị đập bỏ, bóng đá càng chứng tỏ vai trò của mình trong việc kết liên tổ quốc từ lâu đã chia làm hai nửa. Nếu chức quán quân thế giới của đội tuyển rugby Nam Phi năm 1995 đã khiến cả cộng đồng da đen vỡ òa hạnh phúc, thì ngày hội bóng đá World Cup 2010 lại trở nên niềm vui chung của cả những người da trắng.
Bóng đen Apartheid vẫn lẩn khuất đâu đó trong cuộc sống, nhưng trên sân cỏ thì không! Sự xuất hiện của Matthew Booth - cầu thủ da trắng trước hết ở ĐTQG Nam Phi - là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy ranh giới sắc tộc đã hoàn toàn bị đạp đổ. Tiếng kèn vuvuzela trên SVĐ Cape Town không chỉ thuộc về một mình những người da đen. Đúng như những gì tổng thống Jacob Zuma đã phát biểu trong ngày mở màn World Cup: “Đây sẽ là một sự kiện kết nối các cá nhân thành một nhà nước”. Bóng đá, với sức mạnh không bờ bến của mình, đã đích thực biến Nam Phi riêng rẽ thành luôn tiện thống nhất...
|
Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013
Câu chuyện bóng đá: Đại sứ hòa bình của những người da đen
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét