Khi ngồi suy nghĩ viết những dòng tâm tư này là lúc tôi chẳng thể nào khiên chế được xúc cảm, nước mắt cứ trào tuôn theo dòng suy nghĩ. Ái tình có nhẽ là thứ thiêng liêng nhất và cũng là thứ phức tạp nhất cõi tục, phức tạp tới mức dù phía trước còn biết bao con đường để đi, vậy mà đôi chân tôi chẳng thể nào bước nổi khi vắng bóng em. Trái tim tôi luôn ôm ký ức với những kỷ niệm ngày xưa mà em cùng tôi sánh bước. Có lúc, tôi cũng không nhận ra mình là ai và không hiểu nổi mình nữa, chẳng thể tin nổi khi những ngày không còn em, tôi lại tồi tàn đến thế. Lúc nào tôi cũng nhớ em và nhớ em thật nhiều, em luôn trong suy nghĩ của tôi. Chẳng đêm nào tôi được ngon giấc khi quá cố cứ hiện về trong tôi. Trong giấc mơ tôi luôn thấy em quay về. Khi thức giấc, tôi mới nhận ra đó là giấc mơ không bao giờ có thật, vì giờ em đã êm ấm bên người khác, một người mà có địa vị và giàu sang hơn tôi rất nhiều, do vậy em đã bỏ tôi ra đi không một lời từ giã. Có nhẽ sau nỗi đau của ái tình thì ai cũng tự hứa với lòng mình là sẽ quên tuốt, nhưng thiên hạ này được bao nhiêu người nói được sẽ làm được. Một điều dễ hiểu thôi, nếu muốn quên là quên ngay thìa là thứ tình cảm điêu trá và cũng không xứng đáng gọi là tình yêu. Không thể nào quên được em (ảnh minh họa) Lúc nào tôi cũng nhớ tới em hoặc vô tình bị ai đó nhắc lại quá khứ, làm sao có thể quên em và cầm được nước mắt khi trên nẻo đường về chứng kiến cảnh từng đôi, từng đôi một chở nhau tình tứ lướt qua mặt mình. Chỉ cần nhìn người ta nắm tay thôi là tôi đủ nhớ tới em rồi, tôi vẫn cần lắm đôi bàn tay của em, dù nhẹ nhõm thôi cũng đủ làm tôi ấm lòng. Nhưng giờ toàn bộ đã quá muộn màng rồi. Bài liên hệ:Bao giờ mới quên được em? 3 năm chờ mối tình đơn phương Valentine của tình nhân đơn phương Đau lòng gặp lại người tình đơn phương Bài học từ mối tình đơn phương Đôi lúc bước qua chốn cũ, nơi mà ngày xưa mình còn hạnh phúc và trao cho nhau từng nụ hôn ngọt, tôi lại nghẹn lòng. Vẫn chiếc ghế đá ngày xưa, vẫn cử chỉ âu yếm của ngày nào nhưng người ngồi ở đó giờ không phải là tôi. Tôi đã quá đớn đau kể từ ngày em ra đi, em nói yêu tôi thật lòng là vậy sao? Không tình nào mà không có sóng gió, ấy thế mà tôi mắc phải sai lầm mà em không bỏ qua được, chỉ một tháng mà em đã có ái tình mới. Em đã quá phũ phàng với tôi. Khi người muốn ra đi thì có trăm ngàn lý do để nói. Thiên hạ luôn có luật nhân quả công bằng, tới một ngày nào đó em cũng sẽ nhận trái đắng giống như hiện giờ em đã dành cho tôi. Tiền và địa vị chẳng bao giờ mua được hạnh phúc đâu em, và cũng chẳng có ai là hoàn hảo. Giờ bước chân của tôi đã mệt mỏi, tôi đã buông xuôi mạng từ ngày em ra đi. Giờ tôi cũng có tình ái mới nhưng cũng chỉ để che mắt cõi trần thôi, tôi không thể yêu ai khi mà trái tim của tôi luôn nghĩ về em. Tôi sẽ chấm dứt ngay cuộc tình thay thế này, tôi không muốn ai phải khổ vì tôi. Tôi sẽ luôn cầu nguyện và ngó cho em hạnh phúc, còn tôi sẽ bước tiếp trên nẻo đường mà giờ đây đã vắng bóng em. Chúc em hạnh phúc! |
Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013
Chia sẻ Bao giờ mới quên được em?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét